Tương truyền rằng Vân, vợ của Lỗ Bản, cũng là một nghệ nhân tài giỏi thời Trung Quốc cổ đại. Bà là người phát minh ra chiếc ô, và chiếc ô đầu tiên được tặng cho chồng bà để ông sử dụng khi đi xây nhà cho mọi người.
Từ "ô dù" đã tồn tại từ lâu, vì vậy có lẽ bà ấy đã tạo ra một chiếc ô có thể gập lại được. Câu hỏi ai là người phát minh ra chiếc ô dù đã là chủ đề của nhiều ý kiến khác nhau.
Ở Trung Quốc, chiếc ô được Vân Anh phát minh vào khoảng năm 450 trước Công nguyên. Nó được gọi là "ngôi nhà di động". Ở Anh, ô không được sử dụng cho đến thế kỷ 18. Có thời điểm, chiếc ô là một vật dụng dành cho phụ nữ, thể hiện thái độ của người phụ nữ đối với tình yêu. Cầm ô thẳng đứng có nghĩa là người phụ nữ đã hết lòng vì tình yêu; cầm ô mở bằng tay trái có nghĩa là "Tôi không có thời gian để lãng phí lúc này". Lắc nhẹ chiếc ô có nghĩa là không tin tưởng hoặc nghi ngờ chiếc ô; dựa ô lên vai phải có nghĩa là không muốn gặp lại người đó nữa. Vào thế kỷ 19, đàn ông bắt đầu sử dụng ô. Vì mưa nhiều ở Anh, chiếc ô trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của người Anh, trở thành biểu tượng của lối sống truyền thống Anh, vật dụng cần thiết cho các thương gia và quan chức Luân Đôn, và là biểu tượng của người Anh - John Bull với chiếc ô trên tay. Nó cũng là một vật dụng không thể thiếu trong văn học và phim ảnh. Một bảo tàng ô đã được thành lập ở Anh vào năm 1969. Ô còn có nhiều công dụng khác. Năm 1978, một nhóm người Bulgaria lưu vong bị sát hại bằng đầu nhọn của chiếc ô trên cầu Waterloo và chết vì bị đầu độc. Một số cán ô có thể được xịt tiêu và dùng để ngăn chó dữ đuổi theo và cắn.
Thời gian đăng bài: 24 tháng 10 năm 2022
